Giải đáp một số câu hỏi nhân tháng các linh hồn

1. Tại sao các linh hồn lại cần đến lời cầu nguyện của chúng ta, những người còn đang sống, để được Thiên Chúa tha thứ mà không tự mình xin Chúa thương xót cứu giúp mình?
2. Kinh thánh mạc khải thế nào về tình trạng các linh hồn ở trong luyện ngục, cụ thể là con muốn biết sách nào, nhất là Tân Ước sẽ gần gũi với người giáo dân bình thường như con?
3. Tại sao trong thánh lễ cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời, một số nhà thờ lại kéo chuông nhẹ suốt thánh lễ? Việc làm đó có ý nghĩa gì và xuất phát từ đâu?

Lê Ngọc Minh, Q8, Tp. HCM.

Trả Lời
Câu hỏi 1. 

Bạn Ngọc Minh Thân mến, để trả lời câu hỏi: “Tại sao các linh hồn lại cần đến lời cầu nguyện của chúng ta những người còn đang sống để được Thiên Chúa tha thứ mà không tự mình xin Chúa thương xót cứu giúp mình”? Tôi chia ra hai vấn đề chính dựa vào hiến chế Giáo Hội.

1. Mầu nhiệm hiệp thông.

a. Nền tảng

Nói cách dễ hiểu là “các thánh cùng thông công” (các thánh-người trần-các linh hồn). Về vấn đề này Công Đồng chung Vat II trong hiến chế Giáo Hội ghi rõ: “… Trong các môn đệ Chúa, có những kẻ còn tiếp tục cuộc hành trình nơi trần thế để hoàn tất cuộc sống này và đang đựơc tinh luyện, và có những kẻ hiển vinh đang chiêm ngưỡng “rõ ràng chính Thiên Chúa duy nhất trong Ba Ngôi như Ngài hằng có” (GH 49). Giáo huấn này công đồng lấy lại giáo huấn công đồng Nicea (Văn kiện VII: Dz 302 # 600); công đồng Florenze (Dz 693 # 1304); công đồng Trento (Dz 983 # 1820).
b. Mối liên hệ

– Các thánh: là những người đã sống như chúng ta, có khi cũng có những sai lầm khuyết điểm, “nhưng đã đựơc tinh luyện và nay đang hưởng nước trời và các ngài đang cầu bầu cùng Chúa cho chúng ta bên toà Chúa Cha” (GH 49).

– Các linh hồn: là những “kẻ đã hoàn tất cuộc sống này và đang được tinh luyện” (GH 49)

– những người tại thế: ngước trông lên các thánh để “thành khẩn, van nài, chạy đến xin các ngài cầu nguyện và trợ lực…” (GH 50c). Còn đối với những người đã chết thì: “ngay từ buổi đầu của Kitô Giáo; Giáo Hội lữ hành hết lòng kính nhớ, dâng lời cầu nguyện cho những người đã chết” (GH 50a)

2. Các linh hồn không tự mình mà phải nhờ đến người còn sống cầu nguyện cho
a. Các linh hồn không tự mình đền trả:Trong GH số 48d công đồng minh định: “thật vậy, trứơc khi ngự trị với Chúa Kitô vinh hiển, mọi người chúng ta đều phải trình diện “trước toà Chúa Kitô, để mọi người lành lấy những thành quả đời mình đã làm trong thân xác hoặc lành hoặc dữ” (2 Cr 5,10).

– Chúng ta đã biết: con người có sinh hoạt trí tuệ, vì thế một hành động xét dưới khía cạnh luân lý phải là một hành vi nhân linh được thành hình bởi ý thức và tự do. Chính nhờ đó mới có nền tảng trách nhiệm của hành động: thưởng phạt.

– “thành quả đời mình đã làm trong thân xác”, nghĩa là những hành vi khi còn sống. Bây giờ xác đã thối rữa “đợi ngày sống lại” để cùng được thưởng hay chịu phạt trong ngày tận thế (Ga 5,29; x. Dn 12,2) thì hồn chỉ còn cách nhờ lời cầu bầu của các thánh và những người còn sống tại thế mà thôi.

Câu hỏi 2. Kinh thánh mạc khải thế nào về tình trạng các linh hồn ở trong luyện ngục, cụ thể là con muốn biết sách nào, nhất là Tân Ước sẽ gần gũi với người giáo dân bình thường như con?

Tiếp tục đọc