Terexa Hai Dong Giesu va Con Duong Be Nho

Têrêsa Hài Đồng Giêsu sinh năm 1873, qua đời năm 1897, quả là một vị thánh rất trẻ, chỉ sống được 24 tuổi đời. Một vị thánh rất hợp thời. Một vị thánh rất gần với chúng ta. Cũng là một trong những khuôn mặt lớn của Giáo Hội công giáo, đã được Đức Piô XI tôn phong làm Bổn Mạng các xứ truyền giáo, ngang hàng với thánh Phanxicô Xaviê của mấy thế kỷ trước. Còn được phong tiến sĩ Hội Thánh 1997.

Trong đêm thứ sáu Tuần Thánh năm 1896, chị bị ho ra máu lần đầu tiên. Mười tám tháng cuối cùng là một cuộc tử đạo triền miên. Chị qua đời ngày 30.9.1897, hưởng dương 24 tuổi, với tiếng thì thào : “Lạy Chúa, con yêu Chúa !

Chúng ta biết được con đường nội tâm của thánh nữ nhờ vào quyển “Lịch sử một tâm hồn” và “Các lời nói” do bà chị ruột cũng là bề trên sưu tập. Têrêxa đi vào cái trọn vẹn, cái vĩ đại : chị muốn yêu mến Chúa Giêsu hơn bất cứ ai trên thế giới ; chị muốn dâng mình cho tình yêu nhân từ của Chúa như của lễ toàn thiêu ; chị muốn yêu tất cả mọi người, như Chúa Giêsu đã yêu. Chống lại kiêu ngạo, chị luôn nhận thức mình hoàn toàn bất lực và nếu có làm được gì, đó là do sức mạnh tình yêu của Chúa ban cho.

Đức ái đã cho Têrêsa chìa khóa, để tìm ra ơn gọi và chỗ đứng của chị trong Hội thánh.

Thánh nữ Têrêsa và tính cách hiện đại

Khi ngài mới chỉ 15 tuổi, ngài tách khỏi những trào lưu tư tưởng của thế giới trần tục đương thời mà những tư tưởng ấy đã chi phối các hoàn cảnh văn hóa, chính trị, xã hội của thời ngài. Nhưng đời sống cách ly của ngài không nhất thiết được phải cường điệu hoá. Trong khi sự thật có thể là những điều thoáng qua ấy thu hút những con người của thời đại của ngài thì câu chuyện về tháng cuối đời của ngài đã làm nổi bật một điều là yếu tính của thời hiện đại lẽ ra phải làm nhưng đã không làm – nó thuyết phục rằng nó có thể giải quyết tất cả mọi vấn đề và nhuần thấm tất cả các mầu nhiệm mà không cần sự giúp đỡ của Thiên Chúa. ngài không thể thoát sự ảnh hưởng bởi những khẳng định của khoa học thế kỷ 19 mà nó giữ lấy chìa khóa duy nhất để đến cánh cửa chân lý. (Ngài có thể biết nhiều về những con người tin mà chống lại những tranh luận khoa học đang nổi lên dữ dội trong thời đại ngài mà chú của ngài là Isidore Guérin đã từng là chủ bút của tạp chí Công giáo Bảo thủ). Có một sự khó khăn nào mà khoa học không thể giải quyết hay phép lạ nào mà nó không thể đơn giản hoá thành những sự kiện không? Một tháng trước khi Têrêsa qua đời, Têrêsa đã nói với chị của ngài Pauline (Mẹ Bề trên Agnes Jesus) rằng:

Đó là thứ lý lẽ của những người theo chủ nghĩa duy vật xấu xa đã áp đặt lên tâm trí con: Sau đó, nó không ngừng làm phát sinh những tiến bộ mới đó là khoa học sẽ giải thích mọi điều theo lẽ tự nhiên; chúng ta vẫn có lý vì mọi sự vẫn tồn tại và bỏ ngõ một vấn nạn.

Continue reading

Chị Thánh Têrêxa Hà Đồng Giêsu và Con Đường Thơ Ấu

Từ xưa đến nay, Giáo Hội chúng ta đã có rất nhiều những vị thánh; những con người đã anh dũng sống một cuộc đời lý tưởng bằng đời sống hy sinh nhiệm nhặt phi thường, ăn chay, hãm mình, đánh tội phạt xác… và còn rất nhiều phương thế khác để nên thánh. Nhưng trong suốt chiều dài lịch sử của Giáo Hội, chắc có lẽ chỉ có chị Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu đã chọn một phương thức nên thánh bình thường; đó là chị đã chọn sống “con đường thơ ấu”. Quả vậy, “con đường thơ ấu” của chị tuy bình thường đã trở nên rất khác thường.

“Đường thơ ấu” theo lẽ thường của cuộc đời nghe cứ nghịch tai sao ấy. Ấy vậy mà lại là con đường được chính Chúa Giêsu phổ biến đấy; Ngài nói: “Ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.” Mà theo cách nói bình dân, “đường thơ ấu” cũng đồng nghĩa với con đường của “trẻ con”, mà trẻ thơ thì có gì đặc biệt để mà nói đến cơ chứ. Có chăng cũng chỉ là dựa dẫm, là cần đến sự nâng đỡ, dìu dắt của người lớn, thế thì có gì hay chăng để mà bàn, mà kể. Thế đấy, chân lý của Nước Thiên Chúa lại nằm ngay trong chính những điều bé mọn, những điều tưởng chừng như “điên dại so với sự khôn ngoan của loài người”.

“Đường thơ ấu”, hay nói khác đi là trở nên như trẻ nhỏ thật không phải chuyện dễ dàng, nhất là khi chúng ta đã lỡ thành người lớn mất rồi. Vì khi làm người lớn, người trưởng thành, chúng ta phải đương đầu với nhiều chuyện, mà khi đương đầu với những toan tính mưu sinh như thế, có mấy ai còn giữ được một tinh thần trẻ thơ thật sự. Tuy người lớn có lắm điều hay mà cũng thật nhiều điều giở, nếu không muốn nói là tệ hại. Người lớn thường lập ra thế giới của riêng mình, biến họ thành những nhà lập luật và đôi khi thành những quan tòa độc đoán…chẳng thế mà con người ta lắm lúc nhìn đứa trẻ chơi đùa vui vẻ mà cứ ước ao về một thế giới hòa bình của trẻ thơ. Trong thế giới của người lớn, Thiên Chúa cũng khó lòng mà có thể chen chân vào được huống chi là trẻ nhỏ. Vì nếu Ngài chen chân vào, họ bảo mất tự do; nếu Ngài dùng điều răn mà giáo huấn họ, họ bảo không dân chủ. Chả thế mà Nước Thiên Chúa khó mà ngự trị được nơi thế giới của những người lớn lắm toan tính và nhiều mưu mô. Mà hỡi ôi, cái chân lý đơn giản để Nước Thiên Chúa có thể ngự trị lại là trở nên như trẻ thơ, yêu thương như trẻ thơ, và phó thác như trẻ thơ.

Continue reading

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.