Hội thánh Việt nam sau Đại Lễ và Đại Hội

Đại Lễ 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội đã qua rồi, Đại Hội các Giám Mục Việt Nam cũng đã kết thúc.
Hội Thánh Việt Nam, dù muốn dù không, sẽ chịu ảnh hưởng bởi Đại Lễ và Đại Hội.
Đại Lễ cho thấy chỗ đứng của Hội Thánh Công giáo trong lịch sử Đất Nước hôm nay là khiêm tốn.
Đại Hội cho thấy nhiều chọn lựa của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam là dè dặt.
Hội Thánh sẽ làm chứng về Chúa thế nào trong những điều kiệu cụ thể của xã hội Việt Nam lúc này một cách sống động và có hiệu quả? Đó là câu hỏi nên đặt ra. Dưới đây là một suy tư xin mạo muội đóng góp.

1/ Những dấu chỉ nên cân nhắc
Trước hết, Hội Thánh chúng ta nên tỉnh táo khôn ngoan trong việc chọn lựa những dấu chỉ về Hội Thánh địa phương chúng ta. Thí dụ: Trình bày những hình ảnh các cơ sở tôn giáo huy hoàng tráng lệ có thể thu hút được một số người. Nhưng cũng dễ trở thành lỗi thời, khi những cơ sở như thế chỉ được nhìn như những công trình xây dựng khác. Nhất là khi những cơ sở tôn giáo đó lại thiếu những nét có sức gây được bầu khí linh thiêng và thiếu tiềm năng giáo dục.
Trình bày các biểu dương rầm rộ hoành tráng có thể gây phấn chấn cho một số người. Nhưng cũng dễ trở thành mờ nhạt trong một xã hội đang có quá nhiều lễ hội. Nhất là khi những biểu dương ấy lại thiếu chiều sâu về đức tin, mà chỉ nặng về phô trương dễ bị lợi dụng.
Trình bày những thống kê với các con số về phát triển đạo có thể giúp hãnh diện và tự hào cho một số cá nhân và cộng đoàn. Nhưng cũng dễ trở thành hình thức thiếu chất lượng. Nhất là khi con người ta hiện nay đang bắt đầu chán ngấy với lối kể lể thành tích.
Trình bày một Hội Thánh tự vệ, phải đối phó với nhiều bắt bớ truy lùng, có thể giới thiệu sự kiên cường của nhiều người có đạo. Nhưng cũng dễ trở thành những câu hỏi gợi nên nhiều trả lời bất lợi. Nhất là khi xã hội gồm phần đông là không công giáo, và lịch sử đạo ta vẫn lấn cấn với nhiều vấn đề chính trị phức tạp.
Hình ảnh là một ngôn ngữ. Hình ảnh là dấu chỉ. Ngôn ngữ dấu chỉ, nếu được chọn lựa đúng, sẽ giúp rất nhiều cho việc loan báo Tin Mừng. Với mục đích đó, chúng ta nên chọn những hình ảnh nào có giá trị như một dấu chỉ sống động về Tin Mừng Đức Kitô.

Tiếp tục đọc

Advertisements

Ngày hội của các em Thiếu nghi, Lễ sinh Giap Phan Thai Binh

THÁI BÌNH – Sáng ngày 17/07/2010, tại Tòa giám mục Thái Bình diễn ra ngày hội dành cho các em thiếu nhi, lễ sinh và mầm non ơn gọi toàn giáo phận. Đây là lần đầu tiên các em thiếu nhi và lễ sinh giáo phận nhận thánh Đaminh Savio làm đấng bảo trợ và long trọng mừng lễ kính ngài.

Theo ước tính của ban tổ chức mỗi giáo xứ có 30 em, gồm lễ sinh và thiếu nhi tham gia, nhân với 102 giáo xứ trong giáo phận thì tổng số thiếu nhi tới tham dự hôm nay là hơn 3000 em, cùng với 340 tình nguyện viên, đông đảo các thày chủng sinh, tu sinh, các sơ, các đệ tử dòng nữ Đaminh Thái Bình và dòng Mến Thánh Giá, hiện đang có mặt tại giáo phận Thái Bình. Ngoài ra có một số cha và một số quan khách được mời đến tham dự.

Tiếp tục đọc

Nguy Hiểm Từ Nội Bộ

Đời sống đức tin không tránh được nguy hiểm. Nguy hiểm đến từ nhiều phía. Những nguy hiểm đến từ ngoài Hội Thánh phải kể là nhiều và nặng. Nhưng những nguy hiểm đến từ nội bộ Hội Thánh cũng không ít. Chúng rất ác nghiệt. Cảnh báo trước mối hoạ đó là điều cần.

Thời các thánh tông đồ, việc cảnh báo như thế đã được thực hiện. Ở đây, xin nhắc lại những cảnh báo thời đó, để hiểu hơn cảnh báo thời nay.

1/ Nguy hiểm từ nội bộ

a) Suy thoái đạo đức.

Thánh Phaolô viết cho môn đệ Timôthê về cảnh suy thoái đạo đức sẽ xảy ra như sau:

“Anh hãy biết điều này: Vào những ngày sau hết sẽ có những lúc gay go. Quả thế, người ta sẽ ra ích kỷ, ham tiền bạc, khoác lác, kiêu ngạo, nói lộng ngôn, không vâng lời cha mẹ, vô ơn bạc nghĩa, phạm thượng, vô tâm vô tính, tàn nhẫn, nói xấu, thiếu tiết độ, hung dữ, ghét điều thiện, phản trắc, nông nổi, lên mặt tự đắc, yêu khoái lạc hơn yêu Thiên Chúa.

Hình thức của đạo thì họ còn giữ, nhưng những cái chính yếu thì họ chối bỏ” (2 Tm 3,1-5).

Thánh Phaolô kể ra tỉ mỉ các tính xấu trên đây, để cho môn đệ ngài thấy sự suy thoái đạo đức là trầm trọng. Lòng con người bị tàn phá thê thảm. Bi đát nhất là sự giữ đạo, chỉ còn là hình thức. Bỏ những gì là chính yếu của đạo thì kể như bỏ đạo rồi.

Cảnh suy thoái đạo đức xảy ra tràn lan, tự do tung hoành theo truỵ lạc. “Chúa họ thờ là cái bụng, và cái họ lấy làm vinh quang lại là cái đáng hổ thẹn. Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian” (Pl 3,19).

Tiếp tục đọc

NHẬT KÝ NGÀY BẾ MẠC CUỘC HỘI NGỘ LINH MỤC GIÁO TỈNH HÀ NỘI NĂM 2010

03.06.2010 23:20

Ngày 3/6

 Đúng 7 giờ sáng mọi xe bốn bánh và hai bánh đều xuất phát, tiến thẳng tới giáo xứ Vĩnh Trị, thuộc huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định ngày nay. Như đã nói trong Nhật Ký ngày đầu tiên, không thể nói tới Nhà Chung Kẻ Sở mà không nói tới Nhà Chung Kẻ Vĩnh, hay liên quan tới các linh mục trực tiếp hơn, không thể nói tới Trường Lý Đoán Kẻ Sở mà không nói tới Chủng Viện Vĩnh Trị hay Tràng Vĩnh. Chỉ từ năm 1861 thủ phủ của giáo phận Tây Đàng Ngoài mới chuyển về Kẻ Sở, còn trước đó từ năm 1719 tới 1860 thủ phủ ấy đặt tại Kẻ Vĩnh (Vĩnh Trị), một đàng vì địa thế thuận lợi (là một địa phương nằm ven sông Đáy, tiếp giáp các tỉnh Hà Nội, Ninh Bình, Thanh Hóa, có cả đường sông lẫn đường bộ), đàng khác đây là một giáo xứ toàn tòng Công Giáo vừa siêng năng đạo đức vừa tôn quý các đấng. Chả trách là ngay từ đầu đường cái vào thôn đã thấy có người chờ đón rước và tiến vào giáo xứ là cả hai hàng người, nam phụ lão ấu, phất cờ và tung hô, phụ họa với tiếng kèn tiếng trống.

 9g kém 15 đức cha Giuse Hoàng Văn Tiệm, giám mục Bùi Chu – giáo phận cùng chia nhiều phần địa lý nhất với giáo phận Hà Nội về mạn nam (tỉnh Nam Định) – đã tranh thủ từng phút để hướng dẫn các linh mục chúng tôi làm mới lại xác tín: muốn xây dựng sự hiệp thông sâu xa và bền vững trong Giáo Hội như chủ đề xuyên suốt mấy ngày qua, không có con đường nào cụ thể và sống động hơn là trở về với trường lớp của cha ông chúng ta ngày xưa – trường lớp dạy yêu Chúa và phục vụ con người bằng cách sống Tin Mừng một cách trung thực tới mức nếu cần, sẵn sàng tử đạo. Và như để minh chứng con đường tu đức và tông đồ này hoàn toàn đúng đắn, Đức Cha đã mời gọi chúng tôi trở về với biết bao giáo huấn và gương sáng của chính Đức Giêsu được ghi lại rõ ràng trong Tin Mừng, đồng thời dẫn chứng đó cũng chính là cơ sở cho các thánh tử đạo Việt Nam dựa vào để chấp nhận tử đạo. Các ngài không chỉ làm một việc anh hùng, mà còn làm một việc theo gương sáng và lời dạy của Đức Giêsu. Từ đó, ngài hy vọng không còn ai trong chúng tôi mơ tưởng một con đường sống ơn gọi và thi hành sứ mạng nào khác ngoài con đường chính Đức Giêsu đã đi và các bậc tiền bối chúng tôi đã nối gót: con đường đau khổ và tử nạn. Những cuộc hành hương về những linh địa như Sở Kiện hay Vĩnh Trị như để củng cố thêm niềm tin của các linh mục chúng tôi – đặc biệt các thế hệ trẻ sau này – vào giá trị của Thập giá trong công cuộc xây dựng sự hiệp thông của Giáo Hội.

  Tiếp tục đọc

Sống Năm Linh Mục chia sẻ sứ vụ và hiệp nhất với Giám mục

THÁCH ĐỐ CỦA LINH MỤC: SỐNG TINH THẦN NĂM THÁNH LINH MỤC

Năm Linh mục sẽ kết thúc vào ngày 11-06-2010. Là Linh mục, tôi đã cố gắng sống Năm Linh mục này để đáp lại mong muốn của Đức Thánh Cha khi thành lập Năm Linh Mục nhân dịp Kỷ niệm 150 Năm Qua đời của Thánh Gioan Maria Vianney: Sự trọn lành thiêng liêng.

Qua những khó khăn đang xẩy ra trong Giáo hội tại Việt Nam, tôi xin mạo muội chia sẻ những cảm nghĩ và nhận định của mình về ơn gọi và sứ mạng của Linh mục.

Linh mục là người thuộc về Chúa Giêsu

Trước hết, tôi phải ý thức mình là người của Chúa Giêsu, vì chính Chúa Giêsu đã gọi tôi, cho tôi được tham dự vào Chức Linh mục của Ngài. Theo Thánh Augustinô, là linh mục, tôi phải trở nên dụng cụ và trung gian của Chúa Giêsu: miệng lưỡi tôi phải trở nên miệng lưỡi của Chúa Giêsu; chân tay tôi phải trở nên chân tay của Chúa Giêsu; nhất là trái tim của tôi phải trở nên trái tim của Chúa Giêsu, để tôi có thể yêu thương như Chúa Giêsu. Hay nói theo Thánh Phaolô, không phải tôi sống, nhưng là Chúa Kitô sống trong tôi; đối với tôi, sống là chính Chúa Kitô; nói cách khác, tôi phải trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Giêsu; tôi phải trở nên hiền lành và khiêm nhường như Chúa Giêsu; tôi phải hạ mình xuống và khiêm nhường phục vụ như Chúa Giêsu; tôi phải hy sinh mạng sống mình như Chúa Giêsu. Chính vì thế, đứng trước câu nói: Linh mục là “Alter Christus”, thường được dịch là “Một Kitô khác”, tôi không thích cách dịch đó, mặc dù từ ngữ thì chính xác, nhưng dễ bị hiểu lầm là “Khác Chúa Kitô” (alius ac Christo) và tệ hơn, là “Phản Kitô”. Do đó tôi thích lời minh định: Linh mục là hiện thân của Chúa Kitô (in persona Christi), phải có những suy nghĩ, lời nói, tâm tình và hành động như Chúa Kitô.

Tiếp tục đọc

Cảm nhận trong ngày hội ngộ các linh mục TGP Sàigòn

Năm linh mục đã dần khép lại. Năm Thánh Giáo hội Việt nam với biết bao biến cố vui buồn lẫn lộn. Các vị chủ chăn đã có sáng kiến mở ra ngày hội ngộ cho các anh em linh mục, phải chăng đây là lời khẳng định sức mạnh và tác động của ân sủng Chúa Thánh Thần đang là sợi dây xuyên suốt trong Mầu nhiệm, Hiệp thông và Sứ vụ của Giáo hội Chúa Ki-tô.

Hình ảnh Đức Giê-su cùng các môn đệ trong phòng Tiệc ly xưa, giờ lại được sống lại một cách hết sức hiện sinh trong gặp gỡ, chia sẻ và cảm thông giữa các linh mục trong các Giáo phận. Thật kỳ diệu, vì với Thiên Chúa không gì là không thể. Những con người của nhiều thế hệ, môi trường và hoàn cảnh, cá tính… không thể giống nhau hết được. Thế nhưng, trong màu cờ sắc áo của Đức Giê-su, họ trở nên một, và với khao khát mãnh liệt: “ Hãy yêu như Giê-su”. Được sống trong một đại gia đình Lê-vi, được hít thở Thần Khí của ân sủng, được lắng nghe những lời chỉ bảo, giảng dạy tận tâm, tận tình và tận lực của các Đấng Bản Quyền trong các Giáo phận, thật là một hạnh phúc và một ân ban nhưng không của Thiên Chúa. Đây có lẽ là lần đầu tiên các linh mục được giao lưu một cách rộng rãi với nhiều anh em linh mục khác trong các Giáo phận. Chương trình dù chỉ với thời gian hai ngày, bận rộn và sôi nổi: lắng nghe thuyết trình, hội thảo nhóm, dâng Thánh lễ, cử hành các giờ kinh phụng vụ, văn nghệ…Tất cả đan quyện nhau trong tình huynh đệ như Đức Giê-su dạy các môn đệ: “ Anh em hãy rửa chân cho nhau” (Ga 13, 14).

Tiếp tục đọc

Giáo Hội chúng ta yêu mến !

Khi tin từ Rôma loan báo ĐGM Nguyễn văn Nhơn chính thức được bổ nhiệm làm tân TGM Phó Giáo phân Hà Nội với quyền kế vị thì ngỡ rằng cộng đồng Kitô hữu người Việt sẽ hân hoan đón mừng như truyền thống xưa nay vốn vẫn thế; nhưng thật bất ngờ (nhưng thật ra chẳng hề bất ngờ) tựa như thác lũ, vô số thông tin mang các quan điểm trái chiều đã lũ lượt xuất hiện.

Một bên là những bài viết mang tâm tình con thảo: coi nhiệm vụ của mọi tín hữu, từ tu sĩ tới giáo dân là phải phục tùng những quyết định do Tòa Thánh ban hành. Lý do rất rõ ràng là giáo hội trần thế này được Chúa Thánh Thần dẫn dắt nên không bao giờ Người lại dẫn con dân mình đi vào đường cụt, ngõ tối …

Còn bên kia là những ý kiến mang tâm tình của những kẻ tha thiết với vận mệnh của giáo hội Việt Nam hiện nay. Những bất công, những khổ đau mà Giáo Hội đang phải gánh chịu khiến tấm lòng mọi tín hữu phải đau đớn. Nỗi đau này xảy ra ở nơi nào thì nơi nấy phải gánh chịu, coi nó như tai trời ách nước, như số phận dành riêng cho mình, còn những nơi khác thì vô can, hay tệ hơn là mừng thầm rằng may quá nó xảy ra không phải chổ mình. .. Trong tình cảnh đó người tín hữu chỉ còn biết trông vào tiếng nói của Hội Đồng Giám Mục.

Tiếp tục đọc