ĐẠI HỘI GIÁO LÝ TOÀN QUỐC LẦN III: NỘI DUNG HỌC HỎI – CÂU HỎI THẢO LUẬN

Để đáp lại sự mong mỏi của Đại Hội Dân Chúa “sớm có được những nguyên tắc chung, đường hướng và chương trình chung” trong việc dạy và học giáo lý (Thư Chung 2011, s.11), Đại Hội Giáo Lý tạo điều kiện để các tham dự viên khám phá lại căn tính của việc dạy giáo lý, dựa trên 3 trục chính: Lời Chúa, Đức Tin và Giáo Hội; nhờ đó, thống nhất tầm nhìn và nhiệm vụ của việc dạy giáo lý (vision & mission).

Mỗi trục được triển khai trong hai đề tài: một mang tính suy tư, một mang tính thực hành. Các đề tài được khơi nguồn từ cuốn Hướng Dẫn Tổng Quát Việc Dạy Giáo Lý năm 1997 của Bộ Giáo Sĩ, đặc biệt phần I “Việc dạy giáo lý trong sứ mạng Rao Giảng Tin Mừng của Hội Thánh”, phần III “Sư phạm Đức tin” và “Việc dạy giáo lý trong Giáo Hội địa phương”.

Hai đề tài đầu tiên có mục đích khám phá lại bản chất, mục đích và nhiệm vụ của việc dạy giáo lý bằng cách xác định vị trí của việc dạy giáo lý trong công cuộc Rao giảng Tin Mừng (RGTM) của Giáo Hội.

• Đề tài 1a “Rao giảng Tin Mừng và những thách thức của nó” (HDTQ ss 46-59) có mục đích giúp tham dự viên hiểu ý nghĩa và tiến trình của việc Phúc Âm hóa hay Rao giảng Tin Mừng (évangélisation) cũng như sự cấp bách và những thách thức của nó do tác động của những thay đổi sâu rộng và mau chóng về kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa và tôn giáo, trên thế giới cũng như trên đất nước.

• Đề tài 1b “Dạy giáo lý trong viễn tượng Rao giảng Tin Mừng” (HDTQ s. 60-72, 80-85) giúp tham dự viên hiểu bản chất, mục đích và nhiệm vụ của việc dạy giáo lý: bản chất của việc dạy giáo lý là một giai đoạn chủ yếu trong tiến trình RGTM, giai đoạn này có chức năng khai tâm (dẫn vào đời sống đức tin, phụng vụ và bác ái của Dân Thiên Chúa) và giáo dục đức tin (nuôi dưỡng và tăng trưởng đức tin cho người đã được khai tâm); mục đích của việc dạy giáo lý là hiệp thông sâu xa với Chúa Giêsu Kitô; và nhiệm vụ căn bản của việc dạy giáo lý là giúp hiểu biết đức tin, giáo dục phụng vụ, huấn luyện luân lý và dạy cầu nguyện.

Hai đề tài kế tiếp có mục đích khám phá lại tính độc đáo của sư phạm đức tin hầu khơi nguồn cảm hứng cho việc chọn lựa phương pháp dạy và học giáo lý phù hợp với bối cảnh hiện nay.

• Đề tài 2a “RGTM bằng giáo dục và giáo dục bằng RGTM” (HDTQ s.137 – 147; đặc biệt là s.147) giúp tham dự viên hiểu ý nghĩa và mối tương quan mật thiết giữa giáo dục và giáo dục đức tin.

• Đề tài 2b “Dạy giáo lý là giáo dục đức tin” (HDTQ s.137 – 147; đặc biệt là s. 144) khai triển nét độc đáo của sư phạm đức tin; đó là giúp người học giáo lý mở lòng ra và đón nhận Mạc khải của Thiên Chúa (Thiên Chúa tỏ mình trong Chúa Giêsu, nhờ Chúa Thánh Thần, qua Giáo Hội) để hoán cải và thông dự và sự sống hạnh phúc của Ngài.

Hai đề tài cuối có mục đích khám phá lại sự cần thiết và tầm quan trọng của cộng đoàn Kitô hữu trong việc dạy giáo lý: cộng đoàn Kitô hữu là nguồn gốc, không gian và mục tiêu của việc dạy giáo lý.

• Đề tài 3a “Việc dạy giáo lý, một hoạt động mang tính Hội Thánh” (HDTQ s.78-79, 220-232, 253-264) trước hết giúp tham dự viên hiểu Hội Thánh là chủ thể của việc dạy giáo lý, kế đến, việc dạy giáo lý không phải là việc riêng của các giảng viên giáo lý hay của các linh mục, mà là trách nhiệm của toàn thể cộng đoàn trong việc dạy giáo lý, cuối cùng cộng đoàn Kitô hữu dưới mọi dạng thức chính là nơi thực hiện việc dạy giáo lý.

• Đề tài 3b “Dạy giáo lý theo hướng giáo dục đời sống cộng đoàn và tinh thần truyền giáo” (HDTQ s.86, 193-201) nhấn mạnh đến hai nhiệm vụ căn bản khác của việc dạy giáo lý là giáo dục đời sống cộng đoàn và tinh thần truyền giáo, bao hàm việc chăm lo đến chiều kích đại kết và đối thoại liên tôn.

Thiết nghĩ phần lớn các tham dự viên đã tìm hiểu cuốn Hướng Dẫn Tổng Quát Việc Dạy Giáo Lý năm 1997 của Bộ Giáo Sĩ và nhiều anh chị đã từng dạy môn sư phạm giáo lý dựa trên tài liệu này. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên tài liệu căn bản này được trình bày cách hệ thống và có tổ chức trong khung cảnh của một cuộc Hội thảo trên bình diện quốc gia. Rõ ràng đây là cơ hội quý giá cho những người tâm huyết với việc dạy giáo lý trong cả nước lắng nghe và trao đổi để cùng xem xét lại những khía cạnh căn bản của việc dạy giáo lý, chẳng hạn cách thức Giáo Hội đảm nhận và thực thi việc dạy giáo lý, các phương pháp và các phương tiện Giáo Hội sử dụng để giáo dục đức tin và đáp lại những thách thức của công cuộc Rao giảng Tin Mừng hôm nay.

Hy vọng nội dung học hỏi trong Đại Hội Giáo Lý sắp tới khơi nguồn cảm hứng cho những nỗ lực suy tư và định hướng cho hoạt động giáo lý của các giáo phận trong những năm tới, hướng tới việc hình thành một bản văn định hướng tổng quát do HĐGMVN soạn thảo và ban hành.

CÂU HỎI THẢO LUẬN

DẠY GIÁO LÝ TRONG VIỄN TƯỢNG RAO GIẢNG TIN MỪNG

1. Rao giảng Tin Mừng hay Phúc Âm hóa (évangélisation), trước và sau Công Đồng Vaticanô II, được hiểu như thế nào? Cuốn Hướng Dẫn Tổng Quát 1997 hiểu Rao giảng Tin Mừng theo nghĩa nào? Đặt trong viễn tượng Rao giảng Tin Mừng này, việc dạy giáo lý có được sự thay đổi và bước tiến mới nào?

2. Là một thời điểm/giai đoạn chủ yếu của tiến trình Rao giảng Tin Mừng, việc dạy giáo lý có nhiệm vụ khai tâm (dẫn người quyết định theo Chúa Giêsu vào đời sống đức tin, đời sống phụng vụ và đời sống bác ái của Dân Thiên Chúa, HDTQ s.51) và giáo dục (nuôi dưỡng và tăng trưởng đức tin cho những Kitô hữu mới được khai tâm).
Việc dạy giáo lý tại giáo phận của quý anh chị đã đảm nhận nhiệm vụ này như thế nào? Kinh nghiệm dạy giáo lý nào quý anh chị muốn chia sẻ với Đại Hội?

3. “Mục đích tối hậu của việc dạy giáo lý là làm cho con người không những được tiếp xúc, mà còn được thông hiệp mật thiết với Chúa Giêsu Kitô”(HDTQ s.80).
Việc dạy giáo lý trong giáo phận của quý anh chị có là nơi giúp Kitô hữu sống kinh nghiệm thiêng liêng tức gặp gỡ và kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu hay chỉ là trường dạy chân lý đức tin và luân lý? Để đạt mục đích này, cần đổi mới những gì trong việc dạy giáo lý?

4. “Mục đích của việc dạy giáo lý đạt được qua các nhiệm vụ khác nhau và bao hàm lẫn nhau” như “giúp hiểu biết đức tin, giáo dục phụng vụ, huấn luyện luân lý và dạy cầu nguyện” (x. HDTQ s.84-85).
Lộ trình và giáo trình huấn luyện của giáo phận có hỗ trợ các giảng viên giáo lý chu toàn các nhiệm vụ căn bản trên không? Nhiệm vụ nào cần được quan tâm nhiều hơn?

DẠY GIÁO LÝ LÀ GIÁO DỤC ĐỨC TIN

1. Làm thế nào giúp các giảng viên giáo lý nhận thức và thể hiện được sự độc đáo của giáo dục đức tin cũng như mối tương quan của nó với những khoa về giáo dục, phù hợp với tinh thần Kitô giáo? Nhận thức này khơi nguồn cảm hứng cho những chọn lựa nào về phương pháp dạy giáo lý? (x. HDTQ s.144 &147).

2. “Việc dạy giáo lý được coi là đích thực, khi giúp nhận ra tác động của Thiên Chúa trong suốt chặng đường đào luyện bằng cách tạo nên một bầu khí lắng nghe, tạ ơn và cầu nguyện, bằng cách thôi thúc con người đáp trả một cách tự do, bằng cách khuyến khích những người học giáo lý tích cực tham gia”(HDTQ s.145).
Theo anh chị, làm thế nào giúp người học giáo lý nhận ra tác động của Thiên Chúa và thôi thúc con người đáp trả một cách tự do? Trong nỗ lực này, kinh nghiệm giữ những vai trò nào? (HDTQ s.153).

3. “Lời Chúa chỉ có thể được công bố và lắng nghe trong thinh lặng, cả bề ngoài lẫn bề trong. Thời đại chúng ta không cổ võ sự tĩnh lặng … Chính vì thế, ngày nay cần phải giáo dục Dân Thiên Chúa về giá trị của sự thinh lặng”(THLC s.66).

Theo anh chị, làm thế nào để giúp giảng viên giáo lý nhận thức được sự cần thiết và tầm quan trọng của sự thinh lặng trong việc giúp người học giáo lý nội tâm hóa sứ điệp Tin Mừng?

4. Làm thế nào để giảng viên giáo lý không còn dạy giáo lý theo kiểu đưa người học giáo lý “vào khuôn vào phép” gồm “một số điều phải tin, một số luật phải giữ và một số nghi lễ phải cử hành cho phải phép”, mà không để ý đến “kinh nghiệm và thâm tín cá nhân” của người học? Đồng thời, làm thế nào để giúp giảng viên giáo lý có khả năng biến giờ giáo lý thành buổi gặp gỡ và đối thoại với Chúa cũng như với nhau?

DẠY GIÁO LÝ LÀ HOẠT ĐỘNG CỦA GIÁO HỘI

1. “Sư phạm giáo lý chỉ hữu hiệu nếu cộng đoàn Kitô hữu trở thành điểm quy chiếu cụ thể và gương mẫu cho hành trình đức tin của mỗi người”(HDTQ s.158).
Làm thế nào để cộng đoàn Kitô hữu (gồm gia đình, giáo xứ, phong trào, đoàn thể vv…) với toàn bộ hoạt động của nó (gồm phụng vụ, đời sống, phục vụ và làm chứng) có thể trở thành cộng đoàn “làm chứng cho đức tin”, thành “môi trường sống động và thường xuyên để tăng trưởng đức tin”?

2. Việc dạy giáo lý nói chung và giáo lý dự tòng nói riêng không chỉ là việc riêng của các giảng viên giáo lý, mà còn là việc của cộng đoàn tín hữu, để nhờ đó ngay từ đầu, người học giáo lý cảm thấy mình thuộc về Dân Chúa.(x. AG s.14).
Làm thế nào để toàn thể cộng đoàn ý thức rằng mọi người trong cộng đoàn phải trở thành người dạy và học giáo lý, phải tích cực tham gia vào công cuộc giáo dục đức tin với ý thức và tinh thần đồng trách nhiệm?

3. “Việc dạy giáo lý mang lại cho người Kitô hữu khả năng sống cộng đoàn, tham gia tích cực vào đời sống và sứ mệnh của Hội Thánh… Khi giáo dục tinh thần cộng đoàn, việc dạy giáo lý cũng sẽ chăm lo đến chiều kích đại kết và khuyến khích thái độ huynh đệ với những thành viên của các Giáo Hội và các cộng đoàn Kitô hữu khác” (HDTQ s.86).
Anh chị có những kinh nghiệm nào trong việc dạy giáo lý theo hướng giáo dục tinh thần cộng đoàn hoặc có những đề nghị gì trong vấn đề này? Theo quý anh chị, lộ trình và giáo trình huấn luyện đức tin của giáo phận đã góp phần giáo dục tinh thần cộng đoàn và tinh thần đại kết cho người học giáo lý như thế nào? Cần chỉnh sửa hay canh tân những gì?

4. “Việc dạy giáo lý cũng mở ra cho sự năng động truyền giáo và cố gắng làm thế nào để các môn đệ Chúa Giêsu biết hiện diện với tư cách là người Kitô hữu trong xã hội, trong đời sống nghề nghiệp, văn hóa và xã hội… Khi giáo dục theo chiều hướng truyền giáo này, việc dạy giáo lý sẽ hình thành cuộc đối thoại liên tôn, có thể mang lại cho người tín hữu khả năng hiệp thông một cách có hiệu quả với những người thuộc các tôn giáo khác.”(HDTQ s. 86).
Anh chị có những kinh nghiệm nào trong việc dạy giáo lý theo chiều hướng truyền giáo hoặc có những đề nghị gì trong vấn đề này? Theo quý anh chị, lộ trình và giáo trình huấn luyện đức tin của giáo phận đã góp phần giáo dục tinh thần truyền giáo và đối thoại liên tôn cho người học giáo lý như thế nào? Cần chỉnh sửa hay canh tân những gì?
Nguon: http://giaolyductin.org/newsview/vn/217/DAI-HOI-GIAO-LY-TOAN-QUOC-LAN-III–NOI-DUNG-HOC-HOI—-CAU-HOI-THAO-LUAN-.html

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: