Lời tạ ơn cuối năm

Một mẩu chuyện nhỏ: Một cụ bà gặp tôi xin dâng Lễ. Theo thói quen tôi hỏi cụ xin ý chỉ gì ? Thưa cha, con xin lễ tạ ơn. Tạ ơn về chuyện gì, cụ có thể chia sẻ được không, để tôi hiệp thông. Thưa cha, năm hết, Tết đến thì phải tạ ơn Chúa thôi, không có chuyện gì cả.

Phải tạ ơn thôi. Câu nói mộc mạc, đơn sơ, ngắn gọn của cụ bà là một chân lý đáng để ngẫm suy không chỉ nhân dịp cuối năm Âm lịch mà suốt cả đời chúng ta. Phải tạ ơn. Vì sao lại “phải” ? Hạn từ “phải” một cách nào đó nói lên sự cần thiết có tính tất yếu, bắt buộc, không thể không làm. Chúng ta tự hỏi vì sao chúng ta phải tạ ơn Thiên Chúa ?

Khởi đi từ chân lý: Không ai phải trả một giá nào để đựoc làm người, để được chào đời. Tấm linh hồn, thân xác chúng ta cùng với các cơ năng, các khả năng đều là do lãnh nhận, đồng thời chẳng một ai phải trả một đồng xu lẻ nào để được đủ đầy 24 giờ mỗi ngày, 365 ngày mỗi năm. Cũng chẳng có ai phải trả một giá nào để có bầu khí quyển mênh mông hay để có được mặt trời ngày ngày mọc lên và lặn xuống…

Có thể nói rằng tất cả những gì chúng ta đang là, đang có đều là do lãnh nhận, đều là ân ban từ trên. Nếu chúng ta tin nhận chân lý này thì việc tạ ơn là chuyện hiển nhiên phải có. Sự tri ân, thái độ biết ơn là một trong những động thái nền tảng của con người. Và nó là một trong các nhân đức nhân bản phải rèn luyện, phải thủ đắc để sống xứng với phận làm người. Ngược lại, đã có trí khôn thì ai ai cũng thấy rằng thái độ vô ơn, cho dù với lý do gì đi nữa thì cũng thật đáng trách, đáng lên án, chưa kể có khi được ví như loài “ăn cháo đái bát”.

Biết rằng làm người là phải biết tri ân, biết cảm tạ, thế nhưng cảm tạ ra sao, tri ân như thế nào để đẹp lòng người thi ân? Một vài câu cám ơn hay một đôi câu hát xin dâng lời cảm tạ? Thiết tưởng rằng không thể bỏ qua, nhưng chừng ấy vẫn không đủ, nhất là không tương xứng với cái ơn ban to lớn là ơn được làm người, được làm con cái Thiên Chúa. Hằng năm đến dịp tất niên hay vào các dịp kỷ niệm, tín hữu chúng ta có thói quen tốt “xin lễ tạ ơn”. Đây là một việc làm đáng trân trọng và khuyến khích, tuy nhiên chỉ dừng lại ở đó thì cũng vẫn chưa đủ và chắc chắn chưa làm hài lòng Thiên Chúa, Đấng là nguồn của mọi ơn lành chúng ta lãnh nhận. Vậy chúng ta lại hỏi nhau rằng lời tạ ơn nào đẹp lòng Thiên Chúa đây?

Có thể trả lời không chút ngại ngần rằng lời tạ ơn đẹp lòng Thiên Chúa nhất là sử dụng ơn Người ban đúng mục đích, đúng cách thế mà Người đặt định. Một ai đó tặng trao cho chúng ta một cuốn sách thì hẳn người ấy mong muốn chúng ta đọc lấy nó mà rút tỉa những điều hay, những lẽ đẹp trong sách ấy. Cũng vậy, khi chúng ta được tặng ban một chiếc xe, thì ý người trao tặng muốn ta sử dụng nó làm phương tiện di chuyển thuận lợi, dễ dàng, an toàn…chứ không phải để chúng ta chưng bày hay cất kỷ hay đem đổi chác, bán buôn…

Một năm theo truyền thống dân dân tộc đi qua, đoàn tín hữu Việt Nam cùng với bà con dân Việt thường sống tâm tình tạ ơn trong phút giây giao thừa, giây phút chuyển giao năm cũ và năm mới. Ngoài các ơn lành lớn nhỏ tuỳ mỗi người, mỗi hoàn cảnh đã lãnh nhận, thì ơn lành to lớn mà mọi người đều lãnh nhận là được sống cho đến hôm nay, đồng thời có cơ hội để bước vào một năm mới. Như thế những ơn lành mà chúng ta không thể không nhìn nhận để dâng lên Thiên Chúa lời tạ ơn đó là sự sống và thời gian. Xin được đề xuất vài câu tự vấn để giúp sống tâm tình tạ ơn cách chính đáng và phải đạo:

– Tôi được sống cho đến hôm nay, thì tôi phải như thế nào để đẹp và đúng thánh ý Thiên Chúa, Đấng đã cho tôi từ hư vô, được làm người, chào đời trong hoàn cảnh này, thời điểm này, xã hội này, Hội Thánh này?

– Một năm đã qua, tôi đã sử dụng thời giờ ra sao? Và một năm sắp tới tôi sẽ sử dụng thời giờ thế nào, không nguyên chỉ vì thời giờ là tiền bạc mà trên hết thời giờ là ân ban của Đấng Hằng Hữu? Một dự phóng mới cho một năm mới với các chương trình, kế hoạch cụ thể, thực tế, khả thi, hữu ích cho bản thân và tha nhân, cho gia đình, cho xã hội và Giáo Hội, quả là một lời tạ ơn đủ đầy ý nghĩa, và chắc chắn sẽ đẹp lòng Thiên Chúa.

– Được sống đến hôm nay là nhờ ân tình của Đấng giàu lòng xót thương, chậm bất bình và rất mực khoan dung, không bẻ gảy cây lau dù đã bị giập nát, không dập tắt tim đèn dù chỉ còn chút xíu khói. Quả thật nếu xét tội chúng ta đã phạm, thì chẳng một ai đáng được sống còn. Chúa nhẫn nại với chúng ta phải chăng là để tạo dịp cho chúng ta lại bắt đầu? Vậy xin chớ chần chờ, lần lữa hay khất hẹn. Này là lúc thuận tiện. Xin chớ để vận may vụt qua.

Thiên Chúa không cần chúng ta tạ ơn. Vì lời tạ ơn của chúng ta không thêm gì cho Chúa. Người chỉ muốn chúng ta sử dụng ân ban cách hữu hiệu, đúng thánh ý Người hầu sống cho xứng với thân phận con người vốn là hình ảnh của Thiên Chúa. (Xin mỗi người dành chút thinh lặng để ngẫm lại một hay vài ơn trọng đại mình đã lãnh nhận năm qua, đồng thời quyết tâm sẽ làm cho ân huệ ấy trổ sinh hoa trái bằng chương trình hành động cách cụ thể cho năm mới sắp tới).

Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa

VietCatholic News (12 Feb 2010 10:40)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: