HIỆP THÔNG THEO TRUYỀN THỐNG

 
 1- CÁC GIÁO PHỤ

Thánh Irenée : Hiệp thông vì cùng một đức tin duy nhất.

“Nhiều dân tộc, nhiều ngôn ngữ khác nhau, nhưng cùng một đức tin duy nhất Giáo hội, mặc dầu tản mác trên toàn thế giới cho đến mút cùng trái đất, nhưng đã lãnh nhận từ các tông đồ và từ môn đệ của các ngài, niềm tin vào chỉ một Thiên Chúa là Cha toàn năng… và một Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa … và tin vào Thánh Thần…Giáo hội, dầu tản mác khắp nơi trên thế gian, đã ân cần gìn giữ những điều đó, như thể chỉ ở trong một nhà. Giáo hội tin vào đó theo cùng một cách thức, như thể chỉ có một tâm hồn, một trái tim và Giáo hội đồng thanh rao giảng, giáo huấn, truyền đạt những điều đó như thể chỉ có một miệng lưỡi” (Saint Irenee de Lyon. Contre les hérésies, 1. 10. 1- 2. Traduction A. Rousseau. Le Cerf. Paris. 1984. P. 65- 66).

Như thế, sự hiệp nhất trong đức tin đòi hỏi phải hiệp nhất trong nội dung đức tin, nghĩa là mọi người ở mọi nơi đều tin những điều giống nhau, và điều đó có thể kiểm chứng được.

Thánh Ignace d’ Antioche : Hiệp thông được đặt nền tảng trên Thiên Chúa và Đức Kitô.

Thánh nhân quan tâm đặc biệt tới vấn đề hiệp nhất các Kitô hữu. Theo ngài, Giáo hội là sự kết hợp, hiệp nhất, đồng tâm, một Agape. Đó là điều Thiên Chúa và Đức Kitô muốn, và tất cả đều đặt nền tảng trên Thiên Chúa và Đức Kitô. Giáo hội là Công giáo, nghĩa là phổ quát, do sự hiệp thông giữa các Giáo hội với nhau, một sự kết hợp vừa thần bí, vừa luân lý, được ban trong Đức Kitô và trong Thần khí, đồng thời là đối tượng của một nỗ lực không ngừng.

Trong thư gởi tín hữu Ephêsô, ngài viết: “Anh em, mọi người và từng người, hãy làm nên một ban hợp xướng, để trong sự hòa điệu các thanh âm của anh em, khi bắt theo cung giọng của Thiên Chúa trong hiệp nhất, nhờ Đức Giêsu Kitô, anh em cất lên, bằng cùng một tiếng hát, một thánh thi dâng lên Cha, ngõ hầu Người lắng nghe anh em và nhìn nhận anh em, nhờ những việc lành anh em làm như là chi thể Con của Người. Vì thế, thật ích lợi cho anh em, nếu anh em ở trong sự hiệp nhất vô phương trách cứ, hầu mãi mãi được thông dự vào Thiên Chúa”.

Trong thư gởi tín hữu Magnésie, ngài khuyên nhủ họ: “Chớ gì giữa anh em, không một điều gì có thể phân rẽ anh em… cũng như Chúa đã không làm điều gì, dù là tự mình hay qua các Tông đồ mà lại không có Cha, vì Ngài hằng hiệp nhất với Cha. Cũng vậy, cả anh em nữa, anh em đừng làm bất cứ điều gì mà lại không có Giám mục và các Trưởng lão (Prebytres): điều gì anh em làm theo riêng mình thì đừng cố coi đó là hợp lý, mà phải là những gì anh em làm chung với nhau: một kinh nghiệm duy nhất, một lời khẩn cầu duy nhất, một Thần khí duy nhất, một niềm hy vọng duy nhất trong đức ái, trong niềm vui vô phương trách cứ, đó chính là Đức Giêsu Kitô, Đấng đáng yêu mến hơn tất cả. Tất cả anh em hãy nhanh chân chạy như thể về một Đền thờ duy nhất của Thiên Chúa, như thể quanh một bàn thờ duy nhất, về Đức Giêsu Kitô duy nhất, Đấng đã xuất tự Cha duy nhất, Đấng đã ở trong Duy nhất và đã trở về với Người” (Sources Chrétiennes, số 10 bis, tr. 61. 81- 87).

Maxime le Confesseur : Hiệp thông vì cùng thuộc về Đức Kitô. 

Tất cả mọi người, dù khác biệt nhau, đều sinh thành trong Hội thánh và nhờ hoạt động của Hội thánh mà được tái sinh và tái tạo nhờ Thánh Thần. Với mọi người, Hội thánh đã trao ban và đang trao ban cách đồng đều một hình thái và một danh hiệu thần linh duy nhất, đó là thuộc về Đức Kitô và được mang danh Ngài. Hội thánh cũng trao ban cho mọi người, thể theo đức tin, một cách thế hiện hữu duy nhất, thuần nhất và bất khả phân chia… Chính vì mọi người mà tuyệt đối không ai bị tách ra khỏi cộng đoàn, bởi vì tất cả cùng quy tụ và được hiệp nhất với nhau nhờ hoạt động của ân sủng đức tin. Các tín hữu, dù khác biệt nhau, nhưng họ được kết hợp lại với nhau trong Hội thánh nhờ đức tin (cf. Maxime. Mystagogie I, PG 91, 665C- 668C). 

Thánh Augustinô : Nhờ Thánh Linh.

“Hãy nhìn xem các chi thể chúng ta; thân thể do nhiều chi thể họp thành; nhưng chỉ có một tâm linh sinh trưởng trong mọi chi thể … Tâm linh chúng ta như thế nào, nghĩa là linh hồn chúng ta đối với các chi thể mình thế nào thì Thánh linh cũng đối với các chi thể Chúa Kitô, với Thân Thể Chúa Kitô là Giáo hội như thế” (Sermo 268, 2; PL 38, 1232).

Thánh Gioan Chrysostome : Nhờ Thánh Linh. 

“Sự duy nhất của Thánh linh là gì? Cũng như trong thân thể chỉ có một tâm linh ở trong tất cả và tạo thành sự hiệp nhất cho tất cả, vì nó ở trong mọi chi thể; Thánh linh cũng ở trong Giáo hội như vậy. Ngài đã được ban để kết hợp mọi dị biệt do chủng tộc và phong hóa: kẻ già với người trẻ, giàu với nghèo, trẻ nhỏ với người lớn, đàn ông với đàn bà, mọi người trong Giáo hội trở nên một điều thôi, được kết hợp chặt chẽ hơn là trong một thân thể duy nhất (Hem. 9, 3; PG 62, 72). 

Thánh Cyrille : Giáo hội duy nhất nhờ bí tích Thánh Thể. 

“Tuy chúng ta khác nhau do sự khác biệt của mỗi người, và vì chúng ta có linh hồn và thể xác riêng, nhưng người Con một đã đưa ra phương thế để chúng ta được đi vào trong sự duy nhất với Thiên Chúa và duy nhất với nhau: khi hiến thánh trong cùng một thân thể duy nhất, thân thể của Ngài, Ngài làm cho họ được trở nên đồng thân thể với chính Ngài và đồng thân thể với nhau. Nếu tất cả chúng ta tham dự vào cùng một bánh, thì chúng ta tất cả trở nên cùng một thân thể. Đức Kitô không hề bị bất cứ sự phân chia nào. Chúng ta tất cả được hiệp nhất với cùng một Đức Kitô nhờ Thánh Thể của Ngài, vì chúng ta đón nhận Ngài như  là Đấng duy nhất và bất khả phân chia, vào trong chính thân thể của chúng ta…Nếu tất cả chúng ta cùng đồng thân thể với nhau, và cả với Ngài nữa, bởi lẽ Ngài đến trong chúng ta bằng chính xác thịt Ngài, thì rõ ràng lẽ nào chúng ta lại không là một với nhau và là một trong Đức Kitô? Đức Kitô quả thực là mối dây duy nhất” – Comm. Sur Jean XI, 11 (Jean 17, 20- 21) PG 74, 560 AD). 

Thánh Hiêrônimô : Phêrô và các tông đồ.

Thánh nhân viết : “Giáo hội được thiết lập trên Phêrô; dù một chỗ khác nói rằng Giáo hội cũng được xây trên tất cả các sứ đồ khác, … và sự bền vững của Giáo hội cũng dựa vào họ, nhưng lý do tuyển chọn một vị duy nhất giữa nhóm 12 là một khi đã có đầu, thì sẽ tránh được cớ ly khai” (Adv Iovin. 1, 126).

Thánh Cyprien : Sự hiệp thông trên bình diện hữu hình dựa trên sự kết hợp chặt chẽ của hàng Giám mục.

Theo thánh nhân, sự duy nhất của Giáo hội không chỉ thuộc bình diện thiêng liêng, nó còn thuộc bình diện hữu hình, dựa trên sự kết hợp chặt chẽ của hàng Giám mục. Hàng Giám mục này tạo nên một “đoàn thể”, mà các thành viên phải gìn giữ sự hiệp nhất với nhau. Giám mục chỉ có quyền với tư cách là thành viên của đoàn thể này. Ngài là dấu chỉ và là trung tâm hiệp nhất của mỗi Giáo hội địa phương.

Sự hiệp nhất của Giáo hội có nguồn gốc duy nhất được cụ thể hóa nơi con người Phêrô, rồi nơi Giáo hội do ngài “thiết lập” và nơi vị thủ lãnh Giáo hội. Như vậy, Giáo hội ở Rôma là nguồn hiệp nhất cho mọi Giáo hội: “Giáo hội đứng đầu mà từ đó phát xuất sự hiệp nhất tư tế (hiệp nhất của hàng Giám mục )”. “Chúa nói với Phêrô: và Ta, Ta bảo ngươi: ngươi là Đá và trên Đá ấy Ta sẽ xây Hội thánh của Ta. Sau khi Phục sinh, cũng chính với Phêrô, Ngài nói: Hãy chăn dắt chiên của Ta. Ngài xây Giáo hội chỉ trên một người và Ngài trao phó các chiên của Ngài cho ông chăn dắt. Và mặc dầu Chúa trao cho mọi Tông đồ quyền bính ngang nhau, song lại chỉ lập một ngai tòa duy nhất và bằng uy quyền của Ngài, Ngài đã sắp đặt nguồn gốc và hình thái của sự duy nhất. Thánh Cyprien còn định nghĩa Giáo hội là “một dân được hiệp nhất lại nhờ sự hiệp nhất của Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (Kinh Lạy Cha, số 23; cf. LG, số 4).

 2- CÔNG ĐỒNG VATICANÔ II 

Công đồng Vaticanô trong hiến chế “Lumen gentium” đã xác quyết tự bản chất Giáo hội là bí tích, nghĩa là vừa là dấu chỉ, vừa là phương thế hiệp nhất với Thiên Chúa và với nhân loại :

“Vì Giáo hội ở trong Chúa Kitô như bí tích hoặc dấu chỉ và khí cụ của sự kiết hiệp mật thiết và sự hiệp nhất của toàn thể nhân loại”. (GH số 1).

“ Thiên Chúa triệu tập tất cả những người tin kính và mong đợi Đức Kitô, Đấng ban ơn cứu độ và hiệp nhất, nguyên lý của sự hòa bình. Ngài thiết lập họ thành Giáo hội để Giáo hội trở nên bí tích hữu hình của sự hiệp nhất cứu độ ấy cho toàn thể và cho mỗi người”. (GH số  9)

Sự hiệp nhất ấy cần phải được phát triển không ngừng :

“Mọi người được mời gọi gia nhập dân tộc mới của Thiên Chúa. Vì thế, dân mới này, một dân duy nhất và hiệp nhất, có bổn phận phải lan rộng khắp thế giới,trải qua mọi thế hệ…” (GH số 13).

Vì thế, mỗi người chúng ta có bổn phận phải góp phần nhỏ bé của mình vào sự hiệp nhất ấy bằng sự thông hiểu và kính trọng lẫn nhau :

“ Mọi người đều được mời gọi vào sự hiệp nhất công giáo này của Dân Thiên Chúa, sự hiệp nhất ấy tiên báo  và cổ võ nền hòa bình phổ quát. Họ thuộc về hoặc hướng về sự hiệp nhất đó dưới nhiều thể cách khác nhau, được sắp xếp  hoặc họ là tín hữu công giáo, hay là những người tin Chúa Kitô, hoặc sau cùng tất cả mọi người không trừ ai đều được ơn Thiên Chúa kêu mời lãnh nhận phần rỗi.” (GH số 13)

Trong sắc lệnh về Hiệp nhất, Công đồng cũng kêu gọi :

“Sự hoán cải tâm hồn và đời sống thánh thiện làm một với những lời cầu khẩn chung hay riêng cho sự hiệp nhất các Kitô hữu  phải được coi như là linh hồn của tất cả phong trào hiệp nhất và xứng đáng mệnh danh là sự hiệp nhất thiêng liêng.” (HN số 8)

Đặc biệt, Công đồng nhắc nhở chúng ta hãy cầu nguyện cho sự hiệp nhất ấy :

“Người công giáo thường có thói quen hội nhau để cầu nguyện cho Giáo hội được hiệp nhất, lời cầu nguyện mà chính Đấng Cứu Thế trước ngày tử nạn đã khẩn khoản dâng lên Chúa Cha : Xin cho tất cả nên một (Gio 17,21). Trong vài trường hợp đặc biệt, chẳng hạn như những dịp được chính thức tổ chức cầu nguyện cho hiệp nhất và trong các buổi hội thảo về hiệp nhất, chẳng những người công giáo được phép mà còn phải được khuyến khích hiệp nhau cầu nguyện với các anh em ly khai. Những kinh nguyện chung như thế là phương tiện rất hữu hiệu để xin ơn hiệp nhất và tiêu biểu thực sự  mối dây còn đang liên kết người công giáo với các anh em ly khai: Vì đâu có hai ba người nhân danh Thày mà hội họp lại, Thày sẽ ở giữa họ (Mt 18,20)”. (HN số 8)

 3- ĐỨC THÁNH CHA GIOAN PHAOLÔ II

Được chuẩn bị trong Cựu ước, được Đức Kitô thành lập và được Chúa Thánh Thần giới thiệu cho thế giới trong ngày lễ Ngũ tuần :

– Giáo hội là Dân Thiên Chúa, là Thân Thể Chúa Kitô, là Đền thờ Chúa Thánh Thần (Ecclesia in Asia số 24).

– Giáo hội là chương trình tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại : “Giáo hội trong thế giới này chính là kế hoạch yêu thương nhân loại của Thiên Chúa mà con người có thể trông thấy chính là bí tích của sự cứu độ”. (Ecclesia in Asia số 24). Nói cách khác, Giáo hội phải là dấu chỉ hữu hình của tình yêu Thiên Chúa đối với nhân loại, thấy Giáo hội là cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa.

– Giáo hội là bí tích của sự hiệp thông giữa Thiên Chúa với con   người : “ Dù cưu mang trong mình nhiều con người tội lỗi chăng nữa, Giáo hội cũng phải được chúng ta coi là nơi ưu tiên cho Thiên Chúa và con người gặp gỡ nhau, là nơi Thiên Chúa quyết định mặc khải đời sống nội tâm nhiệm màu của mìnhvà thực hiện chương trình cứu độ thế giới.” (Ecclesia in Asia số 24).

– Đồng thời, Giáo hội còn là bí tích của sự hiệp thông giữa con người với nhau : “Một khi kết hợp với Chúa Con trong mối dây yêu thương của Chúa Thánh Thần, các Kitô hữu cũng kết hợp với Chúa Cha và từ sự hiệp thông này mà các Kitô hữu được hiệp thông với nhau qua Đức Kitô trong Chúa Thánh Thần.” (Ecclesia in Asia số 24).

Sự hiệp thông trước hết phải được thể hiện trong nội bộ của Giáo   hội :

Đối với Giáo hội toàn cầu : Các Giáo hội địa phương phải hiệp thông cùng đấng kế vị thánh Phêrô : “Mỗi Giáo hội địa phương phải được xây dựng  vững vàng bằng cách minh chứng tinh thần hiệp thông với Giáo hội, vì đây chính là bản chất làm cho các cộng đoàn ấy là Giáo hội.” (Ecclesia in Asia số 25)

Đối với các Giáo hội địa phương : Các cộng đoàn phải hiệp thông với vị Giám mục của mình: “Giáo phận là sự hiệp thông của các cộng đoàn chung quanh vị mục tử, trong đó giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân tham gia cuộc đối thoại bằng đời sống và bằng tâm hồn, cuộc đối thoại được Chúa Thánh Thần nâng đỡ.” (Ecclesia in Asia số 25).

Mỗi Giáo hội địa phương phải trở thành “một Giáo hội tham gia”, nghĩa là mọi người cùng cộng tác với nhau trong bổn phận của mình : “Giáo hội tham gia là Giáo hội trong đó mọi người đều sống đúng ơn gọi riêng của mình và thi hành đúng vai trò riêng của mình.” (Ecclesia in Asia số 25). Giáo hội làm phát triển cách phong phú các đặc sủng của mỗi thành phần trong Giáo hội, nhất là của giáo dân, tu sĩ trong việc lập các kế hoạch mục vụ thông qua Hội đồng mục vu và Hội nghị giáo xứ (Ecclesia in Asia, số 25).  Giáo hội hiệp thông là Giáo hội mà mỗi thành phần đều có trách nhiệm và không ai nắm độc quyền Thánh Thần. Tông huấn nhắc nhở ta phải quan tâm đến các thành phần nghèo khổ, giới trẻ trong giáo xứ, thiết lập những cộng đoàn Giáo hội cơ bản và gầy dựng các phong trào canh tân.

Tóm lại, sự hiệp thông được diễn tả qua việc liên kết với Giáo hội toàn cầu qua Đấng kế vị thánh Phêrô, với giáo phận qua Đức Giám mục và với  giáo xứ qua những vị chủ chăn của mình.

GSVN

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: