Giáo Hội chúng ta yêu mến !

Khi tin từ Rôma loan báo ĐGM Nguyễn văn Nhơn chính thức được bổ nhiệm làm tân TGM Phó Giáo phân Hà Nội với quyền kế vị thì ngỡ rằng cộng đồng Kitô hữu người Việt sẽ hân hoan đón mừng như truyền thống xưa nay vốn vẫn thế; nhưng thật bất ngờ (nhưng thật ra chẳng hề bất ngờ) tựa như thác lũ, vô số thông tin mang các quan điểm trái chiều đã lũ lượt xuất hiện.

Một bên là những bài viết mang tâm tình con thảo: coi nhiệm vụ của mọi tín hữu, từ tu sĩ tới giáo dân là phải phục tùng những quyết định do Tòa Thánh ban hành. Lý do rất rõ ràng là giáo hội trần thế này được Chúa Thánh Thần dẫn dắt nên không bao giờ Người lại dẫn con dân mình đi vào đường cụt, ngõ tối …

Còn bên kia là những ý kiến mang tâm tình của những kẻ tha thiết với vận mệnh của giáo hội Việt Nam hiện nay. Những bất công, những khổ đau mà Giáo Hội đang phải gánh chịu khiến tấm lòng mọi tín hữu phải đau đớn. Nỗi đau này xảy ra ở nơi nào thì nơi nấy phải gánh chịu, coi nó như tai trời ách nước, như số phận dành riêng cho mình, còn những nơi khác thì vô can, hay tệ hơn là mừng thầm rằng may quá nó xảy ra không phải chổ mình. .. Trong tình cảnh đó người tín hữu chỉ còn biết trông vào tiếng nói của Hội Đồng Giám Mục.

Thế nhưng trong HĐGM thì vừa qua ngoài tiếng nói của Đức Tổng Kiệt, của cha Thuyên, chúng ta còn thấy có ai nữa đâu … Vậy mà nay lại nghe phong phanh Đức Tổng Kiệt sắp được đưa ra khỏi Hà Nội bằng một kịch bản … ( ? ?) Nỗi đau sắp phải mất người Cha đã dám hy sinh vì con chiên lớn tới độ đây đó một vài người đã lên tiếng “ chống ” GM Nhơn. ! Gọi ngài bằng những ngôn từ bất nhã ! Thật đã đau lại càng thêm đau !

Đã đau vì trận mưa rào

Lại buồn vì nổi ào ào gió đông

Những nguồn tin “pro” lẫn “non pro” này mà cái nào cũng đầy tính thuyết phục khiến cho người đọc chìm trong nỗi hoang mang không còn biết phải đặt niềm tin của mình vào đâu nữa. Vào lề trái hay lề phải? Lề nào cũng có lý. Lề nào nghe ra cũng là tâm huyết của những kẻ tha thiết với sứ mạng của giáo hội, với vận mệnh của dân tộc. Nỗi hoang mang ấy tựa như nổi lòng của một nữ sĩ:

Giữa cuộc đời trong cuộc sống gấp bon chen

Em nào dám tin ai tin một điều gì tuyệt đối

Chỉ dám “tin” bằng nữa quả tim yếu đuối

Còn nữa kia dành lại để nghi ngờ

(Nguyễn thị Thanh Nhàn)

Chúng ta vẫn biết có nhiều bài viết vừa qua xuất phát không phải từ thiện tâm mà là từ những tấm lòng đen tối nhằm mục đích duy nhất là chia rẽ Giáo hội, làm cho người tín hữu mất niềm tin vào chủ chăn. Và một chủ chăn không được tin tưởng thì chủ chăn ấy chẳng khác nào bị đánh! Mà khi chủ chăn đã bị đánh thì cộng đồng sẽ ra sao hẳn chúng ta cũng biết: Tan Tác !

Không ! chúng ta nhất quyết không sa vào cái bẩy ma quỷ giăng ra để làm đàn chiên tan tác, để chia rẽ Giáo Hội, một Giáo Hội Công giáo, Duy nhất, Thánh thiện và Tông truyền. Giáo Hội mà chúng ta yêu mến biết bao.

Chúng ta hẳn phải biết rằng tất cả mọi ý kiến này nọ xuất hiện trên mạng vừa qua chỉ là những phỏng đoán. Chúng ta cũng biết rằng quyết định này là từ Tòa Thánh và nó đã có từ trước chứ không phải từ “cuộc mặc cả Bể Dâu ” như được tung hứng. Chúng ta cần Giáo Hôi. Mà Giáo Hội cũng cần chúng ta.

Lúc này hơn bao giờ hết, Giáo Hội cần sự đồng tâm nhất trí, cần trọn chứ không phải chỉ một nửa “ con tim yếu đuối” của mỗi người. Chiên Ta nghe tiếng Ta. Chúng ta đặt trọn con tim, trọn niềm tin vào Giáo Hội.

Nếu chúng ta không đón chào, không yêu mến một Giám Mục được Giáo hội tuyển chọn thì rõ ràng chúng ta đi ngược lại tiếng nói của Giáo Hội. Một Giáo Hội mà chúng ta yêu mến biết bao.

Phêrô Lưu Ly

 Nguon: VietCatholic News (05 May 2010 10:24)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: