Tại sao công kích Đức Giáo Hoàng?

Lạm dụng tình dục là điều tồi bại, không có vấn đề gì nơi nó xảy ra. Nhưng người ta thắc mắc: tại sao sự kích động trực tiếp tập trung chú ý sự lạm dụng tình dục trong Giáo hội Công giáo, hầu hết chúng đã xảy ra cách đây hàng thập kỷ, từ một xã hội tán dương sự thiếu kiềm chế chống lại hầu hết mọi hình thức của hành động tình dục, không có vấn đề nào để làm giảm thanh thế hay sao? Có bất kỳ trường hợp cá biệt nào khác về lạm dụng tình dục mà sinh ra sự xúc phạm bằng phương tiện truyền thông không? Người ta có thể trả lời rằng Giáo hội được nắm giữ một giá đứng cao hơn bởi nó sở hữu một tiêu chuẩn cao hơn. Nhưng có một lý do sâu sắc đối với phương tiện truyền thông công kích rằng không có gì là muốn làm tổn thương giá trị đạo đức.

Một trong những đặc trưng rõ nét của tính hiện đại là sự xung đột giữa hai quan điểm đối chọi nhau về giá trị đạo đức: thuyết tương đối đạo đức chống lại quy luật tự nhiên. Sự khác nhau giữa hai quan điểm này có thẩm quyền trong phương thức họ vạch ra một ranh giới giữa đúng và sai.

Thuyết tương đối đạo đức nói ranh giới ấy được đặt ra một cách duy nhất theo sự đánh giá của con người về ý định tốt và xấu hoặc kết quả của hành động. Quy luật tự nhiên thì nói rằng ranh giới ấy được đặt theo ba tiêu chuẩn đánh giá: bản chất của hành động tự thân, ý định của con người, và bối cảnh của hành động. Nói một cách khác, người theo quy luật tự nhiên quả quyết rằng một hành động xấu – chẳng hạn, sự thông dâm – không thể được coi là tốt bởi những ý định tốt (sự gắn bó) hoặc bởi những kết quả của nó (sự thỏa mãn thể xác hoặc sự đáp ứng).
Tại mức độ căn bản nhất, cái gì chia cắt đôi bên là ý nghĩa tối hậu của cuộc sống. Người ta tin rằng ý nghĩa đó là tính nội tại: nó quan tâm chủ yếu về sự hưởng lạc. Anh có thể nói nó có ba ngôi thần thánh: Thực phẩm, Ảo tưởng, và Thông dâm. Bên kia lại tin rằng mục đích của cuộc sống là siêu nghiệm, ngoài thê giới vật chất: để hiểu biết, để yêu thương, và để phục vụ Thiên Chúa. Đức tính của quy luật tự nhiên nỗ lực hỗ trợ loài người chúng ta khi đã hiểu một cách truyền thống thông qua tài sản kế thừa Ki-tô giáo Do Thái. Thuyết tương đối đạo đức nỗ lực tái thiết sự hoàn tất của nó. Vì trước hết, tự do có nghĩa là tự do để thực hiện những gì là đúng một cách có mục đích. Vì sau đó, nó có nghĩa là tự do để xác định cái gì là phải.

Trong lúc điều này có thể như là trừu tượng đối với sự tò mò chủ yếu trước những quan điểm mang tính kinh điển và những người trí thức, nó có những ẩn ý tuôn đổ vào những quảng trường công cộng, thủ phạm chính của một cuộc tranh luận về quan điểm riêng hướng tới tình dục.

Ý niệm truyền thống về tình dục, được bén rễ trong cuộc cách mạng tình dục đã khai sinh cách đây ba ngàn năm bởi Do Thái giáo và sau đó được tăng cường bởi Ki-tô giáo, tuyên bố công khai rằng tình dùng được nhắm đến nam và nữ nông nô và được mở ra đối với cuộc sống mới. Để trở nên con người chân chính, tình dục phải là phần và là mảnh đất của mối quan hệ giữa người với người dựa trên căn bản lời cam kết suột đời mở ra trước cuộc sống.

Những người thuộc thuyết tương đối đạo đức giúp chống lại quan niệm về tình dục – có lẽ như đặc trưng tối ưu theo quan điểm Playboy – bắt đầu từ cuộc cách mạng tình dục của thập niên 1960. Nó thừa nhận rằng tình dục là một trò chơi thú vị vô cùng quan trọng, với điểm cực khoái như mục đích và người cộng sự như phương tiện để đạt được nó. Nó thừa nhận không có Thiên Chúa và không có sự cắn rứt lương tâm và cho là đúng chúng ta bị lôi cuốn bởi bản năng mà chúng ta không thể điều khiển. Những nỗ lực nhằm vào tự khiển thậm chí có thể được xem như không lành mạnh.

Quan điểm giải trí về tình dục, thường được công bố bởi phương tiện truyền thông và thế giới hàn lâm, giờ đây nổi bật nhất, cái mà nó giải thích khá nhiều không lường trước đã diễn ra hơn quá nửa thế kỷ ở xã hội Tây phương: sự thịnh hành của những hợp tác quy luật phổ thông vượt lên trên hôn nhân, tỷ số ly dị cao, và, chẳng mấy chốc, dẫn đến sự chấp nhận chế độ đa thê/ đa phu và thú tính.

Về phía quan điểm tình dục truyền thống, nó bị ép buộc trong sự khắc phục một biến đổi. Khuynh hướng chủ đạo những giáo hội Tin lành đã buông tuồng nó dài lâu và bây giờ đang tự ganh đua từ nội bộ để điều chỉnh cái mà không mang tính truyền thống. Giáo hội Công giáo thực sự đang đứng biệt lập trong việc bảo vệ đạo đức tình dục truyền thống và không ngớt bị chế nhạo vì thực hiện như vậy – thậm chí bởi một số người thuộc giới thế tục và giới tu sỹ của chính nó.

Sự thiết lập duy nhất bên trong Giáo hội vẫn không hề nao núng trong sự phản kháng của mình trước sự tấn công dữ dội này là ngôi vị giáo hoàng. Nó đứng vững như một tảng đá chống chọi những cơn gió của chủ nghĩa tự do tình dục. Đây đích thực là những gì tạo ra nó, mục tiêu của những người thuộc chủ nghĩa đạo đức tương đối ưa thích: nó sẽ không khuất phục trước những áp lực để mở ra một kỷ nguyên mới được giải phóng từ đạo đức Ki-tô giáo Do Thái xưa. Thật vậy, việc ngăn chặn chúng từ việc đòi hỏi chiến thắng hoàn toàn trong những cuộc chiến văn hóa cùa thế kỷ 21 này.

Những nguồn hỗ trợ này giải thích lý do tại sao khuynh hướng truyền thông đang liên tục công kích Đức Thánh Cha Benedict XVI. Cuộc tấn công đầu tiên xảy ra vào tháng Chín năm 2006 khi, ở Regensburg, sự kêu gọi cuả Ngài cho một cuộc tranh luận suy lý về sự tự do của nhận thức con người đối với lương tâm thì đã bị miêu tả như một sự thóa mạ những người Hồi giáo. Lần thứ hai đến cách đây hơn một năm, khi Ngài bị cào xới như những cục than hồng vì nói rằng phương sách sử dụng bao tránh thai gây tác hại cho những hiểm họa bệnh AIDS ở Phi châu. Trong cuộc tấn công mới nhất, những tố cáo về lạm dụng tình dục được nhắm đến để làm mờ nhạt tính liêm chính về đạo đức của Ngài.

Phuơng tiện truyền thông đang vì việc giải phẫu tĩnh mạch cổ họ cố rống lên bởi giờ đây họ hiểu rằng Giáo hội Công giáo sẽ không bao giờ bị suy giảm đạo đức tình dục của nó, và rằng phương thức duy nhất để vô hiệu hóa ảnh hưởng đạo đức của nó là để làm mất uy tín thẩm quyền tối cao của nó. Nơi mà sự nhạo báng làm trò hề sẽ không thực hiện được mưu mô gian xảo ra sức đưa ra phỉ báng và xuyên tạc. Nơi mà Chúa Cha gọi là Đá và Người xây dựng Hội Thánh Người.

(Kiểm chứng: VietCatholic, Catholic News Agency, American Catholic, Inside Catholic)

Jos. Tú Nạc, NMS

Nguon: VietCatholic News (13 Apr 2010 14:42)

http://vietcatholic.net/News/Html/79130.htm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: