Suy Nghĩ Trong Mùa Phục Sinh

 Hãy kể lại những Tin Mừng phục sinh từ thời sự cuộc đời.

Bài Phúc Âm thánh lễ phục sinh có thể gọi là một trang thời sự. Trang thời sự này không nói gì về lý thuyết đạo, mà chỉ kể lại việc đã xảy ra.

Việc đã xảy ra: Hai bà Madalena và Maria đến thăm mồ Chúa Giêsu, thấy cửa mồ đã mở tung, chỉ còn mồ trống, xác Chúa không còn ở đó. Đang khi ngỡ ngàng bối rối, các bà đã thấy hai thiên thần hiện ra, báo tin Chúa Giêsu đã sống lại. Trên đường về, hai bà đã gặp chính Chúa Giêsu hiện ra, nói chuyện với các bà. Các bà vội chạy đi tìm các tông đồ, và kể lại mọi sự đã xảy ra.

Các bà đã kể lại những gì đã thấy, đã nghe, đã gặp, đã cảm nghiệm. Tâm hồn và niềm tin các bà như sống lại. Khi nghe các bà kể lại, cho các tông đồ cũng cảm thấy tâm hồn mình và niềm tin của mình như sống lại.

Sự kiện trên đây cho chúng ta thấy người chứng quan trọng thế nào trong đời sống đức tin, và sự kể lại của những người chứng ảnh hưởng thế nào đến tâm trạng người nghe.

Nếu hôm nay mỗi người chúng ta có thể kể lại những sự lạ lùng Chúa đã làm, mà chính mình ta đã thấy, đã gặp, đã lãnh nhận, thì sự kể lại như thế sẽ có khả năng đưa ta và người khác đến với Chúa hơn là sự thuộc lòng một bài giáo lý.

Nhìn lại thời sự đời mình, chúng ta thấy có biết bao biến cố khiến ta như rơi vào cõi chết, nhưng rồi Chúa đã giúp ta vượt qua, thoát khỏi, như những Chúa Giêsu lại lạ lùng.

Có những lúc kể như sống lại, bởi vì đã có những lúc kể như đã chết. Công tâm và sống lại là những biến cố viết nên lịch sử phần rỗi của bản thân ta, của gia đình ta, của Hội Thánh ta, của Quê Hương ta.

Biết đọc lại những trang lịch sử đó, biết kể lại những biến cố chết đi và sống lại trong lịch sử đó, chính là một cách sống Tin Mừng phục sinh, và đó cũng là một cách loan báo Tin Mừng phục sinh. Bởi vì khi biết đọc thời sự đời ta trong ánh sáng thời sự đời Chúa, chúng ta sẽ thấy chuyện chết đi và sống lại của Chúa Giêsu chính là con đường đầy hy vọng. Và những lúc đó, chúng ta sẽ gặp gỡ Chúa Giêsu như người đồng hành và như Đấng cứu độ. Chúng ta sẽ cảm nghiệm thấy sức mạnh phục sinh của Đức Kitô hoạt động một cách rất lạ lùng trong nhân loại, trong Quê Hương, trong Hội Thánh, trong chính bản thân ta.

Những lúc đó, chúng ta sẽ là những chứng nhân đích thực của Chúa phục sinh, sẽ biết kể lại những việc lạ lùng của Chúa phục sinh mà mình đã thấy, sẽ biết ca ngợi tạ ơn Chúa về những đổi mới kỳ diệu mà Chúa phục sinh đã và đang thực hiện trong các tâm hồn.

Với cái nhìn như trên, tôi xin thân ái cầu chúc anh chị em được trở thành những chứng nhân trung thực và nhiệt thành của Chúa phục sinh. Xin Chúa phục sinh ban cho Hội Thánh ta, Quê Hương ta và đồng bào ta những kho tàng phục sinh của Người.

Cái đúng và cái đẹp trong truyền giáo

Trong lịch sử Hội Thánh có hai hình ảnh linh mục được đề cao.

Hình ảnh thứ nhất phát xuất từ thần học Công đồng Trentô và từ nền ức suy tôn chức thánh của thế kỷ XVII, đó là hình ảnh linh mục, người tế lễ. Hình ảnh này dựa trên lời Đức Kitô đã phán dạy các tông đồ xưa: “Các con hãy làm việc này để nhớ đến Thầy” (Lc 22,19).

Hình ảnh thứ hai phát xuất từ thần học Công đồng Vatican II và từ nền tu đức dấn thân hiện nay, đó là hình ảnh linh mục, người truyền giáo. Hình ảnh này dựa trên lời Đức Kitô đã truyền dạy các tông đồ xưa: “Các con hãy đi giảng cho mọi dân… Hãy dạy cho họ những điều Thầy đã dạy cho các con” (Mt 28,19).

Trong một Giáo Hội coi truyền giáo là bản tính và là ưu tiên số một của mình, thì hình ảnh thứ hai về linh mục đang trở thành một hình ảnh thân thương, trong đó truyền giáo được coi là đặc điểm đáng quan tâm nhất nơi thiên chức linh mục. Cũng từ đó người ta có quyền đánh giá từng linh mục theo nhiệt tình truyền giáo, khả năng truyền giáo, hoạt động truyền giáo, lãnh đạo truyền giáo và kết quả truyền giáo.

Một cái nhìn truyền giáo như thế về Hội Thánh nói chung và về linh mục nói riêng sẽ lan sang các lãnh vực khác của tôn giáo, như tu sĩ, giáo dân, phượng tự, giáo lý, thánh đường, sách báo đạo. Tất cả sẽ phải có tính cách truyền giáo. Và vì thế tất cả sẽ phải có khả năng giới thiệu với mọi người cái đúng chân lý Phúc Âm, cái đúng tình yêu Thiên Chúa, cái đúng dung mạo Đức Kitô.

Để những cái đúng ấy dễ được truyền đạt, dễ được tiếp thu, dễ được chấp nhận, chúng cần đi đôi với cái đẹp. Cái đẹp của nghệ thuật, cái đẹp của trí thức, cái đẹp của phong cách, cái đẹp của văn hoá, cái đẹp của bản sắc dân tộc, cái đẹp của đạo đức.

Kinh nghiệm cho thấy có những cái đúng khó hiểu, tưởng sẽ khó chấp nhận, nhưng đã rất được hâm một, bởi chúng đã được giới thiệu qua những vẻ đẹp có sức thu hút. Trái lại có những cái đúng dễ hiểu, tưởng sẽ dễ được chấp nhận và thực hiện, nhưng đã bị coi thường và chối bỏ, bởi vì chúng đã được trình bày qua hình thức thiếu những vẻ đẹp cần thiết.

Đối với người thời nay, cái đẹp là một yếu tố quan trọng của cuộc sống và trong các tương quan, hình ảnh đẹp thường có sức thu hút hơn tư tưởng đúng. Chúng ta hãy xem nhà thờ và thánh lễ hôm nay. Biết bao vẻ đẹp đang nâng tâm hồn chúng ta lên. Từ vẻ đẹp về môi trường, về kiến trúc, về nghi thức, về thánh ca, cho đến vẻ đẹp về tinh thần huynh đệ, thái độ trật tự, phong cách cầu nguyện.

Nếu việc thờ tự không được thực hiện với những vẻ đẹp, và nếu những chân lý Phúc Âm không được giới thiệu với những vẻ đẹp, thì sức thu hút sẽ rất yếu, sức làm chúng sẽ bị suy giảm, sự gặp gỡ với Chúa và với con người sẽ ít được trân trọng.

Thực tế truyền giáo có nhiều vẻ đẹp. Những vẻ đẹp đáng kể nhất ở đây phải là sự hài hoà giữa cái cũ và cái mới, giữa truyền thống và sáng tạo, giữa nói và làm, giữa các giá trị đạo và các giá trị đời, giữa lý trí mang chân lý Phúc Âm và trái tim giàu bác ái khiêm nhường. Tất cả những vẻ đẹp này đang hỗ trợ cho việc truyền giáo. Chúng là những phương tiện thích hợp để chuyên chở Tin Mừng vào tâm hồn người thời nay.

Thời nay, nhiều khi nhiều nơi việc truyền giáo đã bị cản trở, hoặc đã không sinh kết quả. Có nhiều căn do khác nhau, trong đó có sự thiếu vẻ đẹp. Biết bao trường hợp, nguyên do chính của thất bại không phải vì không nói lên đủ cái đúng, như nói đủ cái đúng mà thiếu vẻ đẹp. Chẳng hạn khi cái đúng tôn giáo lại được tuyên xưng, loan truyền với thái độ tự phụ, hẹp hòi, độc tôn, độc đoán, phô trương quyền lực, chia rẽ cộng đoàn. Tức là thiếu vẻ đẹp đạo đức!

Cái đúng tôn giáo đi đôi với cái đẹp, nhất là cái đẹp đạo đức sẽ tạo nên được những hình ảnh hấp dẫn, những bầu khi lôi cuốn, những môi trường thu hút, để dẫn con người vào Nước Trời, đồng thời cũng để giúp con người sống tốt chính đời sống công dân của mình trong một Quê Hương rất cần những cái đúng và cái đẹp.

Với những nhận thức trên đây, chúng ta cảm tạ Chúa vì những cái đúng và những cái đẹp trong giáo xứ chúng ta, trong Hội Thánh chúng ta, trong Quê Hương chúng ta. Chúng ta cầu nguyện cho đường hướng truyền giáo của chúng ta được luôn đúng mà đẹp.

+ Gm. GB. Bùi Tuần

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: